Bản tin đọc “động đất 7,8 độ” và não ta lặng lẽ hiểu như thang điểm 10 — “khá mạnh, gần kịch”. Đó là cú hiểu nhầm phổ biến nhất của mọi thang đo khoa học, vì thang này không cộng — nó nhân:

Thang độ lớn động đất là thang LOGARIT kép: mỗi bậc là biên độ rung ×10 nhưng năng lượng ×31,6. Khoảng cách M5 (rung ghế) tới M9 (dịch cả trục Trái Đất) là một triệu lần năng lượng — thang đo nào tuyến tính sẽ không in nổi lên một tờ báo.

Một thang đo sinh ra đã cong

Charles Richter (1935) đối mặt vấn đề in ấn theo đúng nghĩa đen: trận nhỏ nhất máy ghi được và trận lớn nhất California từng chịu chênh nhau hàng triệu lần biên độ — trục tuyến tính nào chứa nổi? Giải pháp là mượn chiêu của thang decibel: lấy logarit. Mỗi bậc = biên độ rung ×10. Mà năng lượng sóng không tỉ lệ thẳng với biên độ — quy luật thực nghiệm Gutenberg–Richter cho hệ số 1,5 trên thang mũ: mỗi bậc độ lớn = năng lượng ×10^1,5 ≈ 31,6 lần.

Từ đó, phép trừ ngây thơ giữa hai bản tin trở thành phép luỹ thừa:

  • M5,0 → M6,0: không phải “hơn một điểm” — hơn 31 lần năng lượng.
  • M6,0 ≈ trọn một quả bom Hiroshima toả ra dưới lòng đất.
  • M7,8 (Thổ Nhĩ Kỳ 2023) so với M6,8: chênh “một độ” = 31 lần; so với M5 mà nhiều người từng “trải nghiệm cho biết”: ~16 000 lần.
  • M9,1 (Tohoku 2011): gấp Hiroshima ba chục nghìn lần — cú giật làm ngày Trái Đất ngắn đi 1,8 micro-giây vì khối lượng vỏ hành tinh xê dịch về gần trục quay, đúng bài mô-men động lượng của vũ công.

(Ngày nay các nhà địa chấn dùng thang moment M_w — đo trực tiếp diện tích đứt gãy × độ trượt × độ cứng đá, vật lý hơn hẳn biên độ kim máy ghi của Richter — nhưng được thiết kế khớp số với thang cũ, nên “độ Richter” trên báo vẫn đọc như xưa.)

Vì sao không có “M12” — thang đo bị vỏ Trái Đất áp trần

Thang logarit không có trần toán học, nhưng có trần địa chất: năng lượng động đất chứa trong đoạn đứt gãy bị khoá — muốn M lớn hơn cần đứt gãy dài và sâu hơn. M9,5 Chile 1960 — kỷ lục từng ghi — xé toạc đoạn đứt gãy 1 000 km, cỡ chiều dài đất nước Việt Nam. M10 đòi đường đứt vòng nửa hành tinh liền mạch tích đủ ứng suất — cấu trúc không tồn tại trên Trái Đất. Các “dự báo M12 phá huỷ địa cầu” lan truyền mạng vì thế sai từ tiên đề: thang đo còn chỗ, vỏ hành tinh hết hàng.

Cũng nhờ tính chất nhân của thang mà một sự thật an ủi xuất hiện: mỗi năm Trái Đất có ~1 500 trận M5+ nhưng năng lượng địa chấn toàn cầu do vài trận lớn nhất chiếm gần trọn — hàng vạn trận nhỏ cộng lại không bằng một cú M9 (kiểm tra bằng demo: một triệu trận M5 mới bằng một M9). Hệ quả buồn cho một hy vọng dân gian: các trận nhỏ không “xả van” thay được trận lớn — muốn xả năng lượng của một M8 cần ba chục nghìn trận M5, tức đứt gãy phải rung chuông hàng ngày trong nhiều thế hệ.

Trường hợp biên: đầu kia của thang đo

Kéo thanh trượt về M3 — mức “xe tải chạy ngang nhà, máy ghi được, người hầu như không cảm thấy”. Thang còn chạy tiếp xuống dưới: M0, thậm chí M âm — búa tạ nện xuống đất cỡ M~−0,5; các trạm địa chấn nhạy tới mức nghe được sóng biển vỗ bờ đại dương như tiếng ồn nền không dứt, và mùa COVID-19 phong toả năm 2020, mạng địa chấn toàn cầu ghi nhận hành tinh… lặng đi rõ rệt — tiếng ồn nhân loại (giao thông, nhà máy) giảm tới nửa ở dải tần cao. Một thang đo sinh ra để đếm thảm hoạ, cuối cùng đủ tinh để nghe thấy cả sự vắng mặt của con người — sức mạnh của logarit là nhét được cả hai đầu câu chuyện ấy lên cùng một trục.