Mọi vật có nhiệt độ đều phát bức xạ — bạn đang phát, cái bàn đang phát, và màu của bức xạ ấy do một công thức ngắn quyết định:

λ_max = 2,898·10⁻³ / T     (định luật dịch chuyển Wien)

Càng nóng, đỉnh phổ càng trượt về bước sóng ngắn. Kéo nhiệt độ và xem cả phổ di cư:

Phổ bức xạ vật đen theo công thức Planck (chuẩn hoá theo đỉnh). Dải tô là vùng mắt người nhìn thấy, 380–700 nm. Mặc định 5772 K — bề mặt Mặt Trời, và không phải ngẫu nhiên mà đỉnh của nó rơi giữa dải nhìn thấy.

Bảng màu ngược đời của vũ trụ

Trong đời thường, “đỏ” là nóng và “xanh” là lạnh — vòi nước, bản đồ thời tiết. Vật lý xếp ngược: đỏ là nguội, xanh là nóng.

Vật phátTĐỉnh phổ
Cơ thể người310 K9.300 nm — hồng ngoại sâu
Betelgeuse (đỏ)3.600 K805 nm
Mặt Trời5.772 K502 nm — giữa vùng nhìn thấy
Rigel (xanh)12.100 K240 nm — tử ngoại

Nhìn lên Orion đêm quang: góc vai trái chòm sao là Betelgeuse đỏ cam, góc chân phải là Rigel xanh trắng. Bạn đang đọc nhiệt kế cách hàng trăm năm ánh sáng bằng mắt thường — mỗi màu sao là một phép đo T qua công thức Wien, và đó đúng là cách thiên văn học đo nhiệt độ bề mặt các vì sao.

Hàng đầu tiên của bảng giải thích luôn camera nhiệt và rắn săn đêm: người “phát sáng” rực rỡ ở 9.300 nm — chỉ là mắt ta mù ở kênh đó, còn cảm biến hồng ngoại (và hõm cảm nhiệt của rắn đuôi chuông) thì không.

Bản án dành cho đèn sợi đốt

Kéo thanh trượt về 2.700 K — dây tóc vonfram. Đỉnh phổ nằm ở ~1.070 nm, sâu trong hồng ngoại, và readout tuyên án: chỉ cỡ 5–7% năng lượng rơi vào vùng mắt thấy. Đèn sợi đốt về bản chất là lò sưởi có tác dụng phụ phát sáng — hơn chín phần mười điện năng thành hơi ấm vô hình. Nó không thể sửa được bằng kỹ thuật chế tạo: giới hạn nằm trong vật lý Planck, trừ khi nung dây tóc nóng gần bằng Mặt Trời — mà vonfram nóng chảy ở 3.695 K. Đèn LED thắng tuyệt đối vì nó bỏ hẳn cuộc chơi nhiệt: phát thẳng photon vùng nhìn thấy, không đi qua vật đen nào cả.

Mắt người: sản phẩm đo ni đóng giày

Còn một sự trùng khớp đáng dừng lại: Mặt Trời 5.772 K phát đỉnh ở 502 nm — và độ nhạy mắt người đạt cực đại ở ~555 nm (xanh lục). Tiến hoá đã tinh chỉnh võng mạc quanh đúng chỗ nguồn sáng duy nhất của hành tinh rót nhiều photon nhất. “Vùng nhìn thấy” không phải hằng số vật lý nào — nó là vết in của một ngôi sao cụ thể lên một loài cụ thể. Sinh vật quanh sao lùn đỏ, nếu có mắt, hẳn “nhìn thấy” ở vùng ta gọi là hồng ngoại — và với chúng, bức ảnh chân dung bằng camera nhiệt của bạn mới là ảnh màu trung thực.

Trường hợp biên: hai đầu mút của chiếc nhiệt kế màu

Kéo T xuống 2,725 K — nhiệt độ của chính vũ trụ — và đỉnh phát xạ trượt tới bước sóng ~1 mm, vùng vi ba: đó là bức xạ nền vũ trụ, vật đen hoàn hảo nhất từng được đo, ánh tàn dư của Big Bang nguội dần suốt 13,8 tỷ năm. Còn ở nhiệt độ phòng, mọi thứ quanh bạn — tường, bàn, chính bạn ở 310 K — đều đang “phát sáng” đỉnh ~9–10 µm, vùng hồng ngoại: camera nhiệt nhìn thấy thứ ánh sáng ấy, và tấm chăn khí quyển giữ ấm hành tinh bằng cách chặn đúng dải sóng đó. Từ 2,7 K tới 5 772 K, cùng một công thức λT = const chạy suốt — chỉ có mắt người là dụng cụ đo bị giới hạn trong một khe hẹp của nó.